Kitô Học
Phụ đề: Tập I: Thượng cổ
Tác giả: Đại Chủng Viện Thánh Giuse
Ký hiệu tác giả: DA-G
DDC: 232.1 - Chúa Giêsu (Kitô học)
Ngôn ngữ: Việt
Tập - số: I
Số cuốn: 1

Hiện trạng các bản sách

Mã số: 158PS0000658
Nhà xuất bản: Lưu Hành Nội Bộ
Năm xuất bản: 2001
Khổ sách: 20
Số trang: 237
Kho sách: Thư Viện Phước Sơn
Tình trạng: Hiện có

 

Mục lục 1

Phần Trang
Phần I Thượng Cổ
I- Cựu ước
1 - Thời kỳ sơ khởi 3
2 Lời "tuyển tín" theo sách Đệ nhị luật 17
3 Thiên Chúa hành động qua lịch sử 17
4 Nỗi đau khổ của người Tôi Trung đem lại ơn cứu độ cho muôn người 18
5 - Mạng đời đấng Mêsia 20
6 Vị vua công chính 20
7 Vị thủ lĩnh sẽ đích thân hành động 21
8 Isai 11, 1-11 22
9 Hai đấng Mêsia 23
10 Ai như một Con Người 24
II - Kitô học thời phát nguyên và phát triển trong Tân ước 25
1 - Đức Kitô nói gì về chính mình 25
11 Mc 1, 15 25
12 Mc 2, 4 25
13 Mc 3, 4 25
14 Mát-thêu 10, 34 25
15 Mát-thêu 12, 25-28 26
16 Mát-thêu 11, 21-24 26
17 Mát-thêu 11, 2-6 26
18 Thái độ tạ ơn đối với đức Giê-su là yếu tố quyết định ơn cứu độ vĩnh viễn 26
2 - Sứ điệp Phục sinh 27
19 Đức Kitô đã sống lại 27
3 - Những công thức tuyên xưng đức Ki-Tô trong các cộng đoàn hậu phục sinh 27
20 Thầy là đấng Mêsia 27

Mục lục 2

Phần Trang
1 - Thoát khỏi tri giác 55
42 Thường Tế, Ki-tô và Con Thiên Chúa 55
43 Con Thiên Chúa, Con loài người 57
44 Đức Giê-su Ki-tô và Cựu ước 59
45 Chống thuyết Docétisme 60
46 Đức Giê-su có con người công chính và đau khổ để làm gương 60
47 Đức Giê-su người Tôi tớ 61
48 Đấng ban bố giới răn đã thành xác phàm 62
49 Thần khí thánh xác phàm để kêu gọi chúng ta 63
50 Tên đó là Con Thiên Chúa 65
51 Người Con, Đá Tảng và Cánh cửa 66
2 - Văn chương ki-tô giáo vào hậu bán thế kỷ II 67
a) - Ki tô học của các nhà hộ giáo 67
52 Con Thiên Chúa Tối Cao đã mặc lấy xác phàm 67
53 Ngôi Lời đã nhập thể để dạy dỗ chúng ta 68
54 "Ngôi Lời" được sinh ra "lúc khởi đầu" 69
55 Vị Thiên Chúa thứ hai 70
56 "Ngôi Lời Thiên Chúa" rắc khắp nơi như hạt giống và "Ngôi Lời" hoàn hảo 72
57 Không phải là 1 người trong muôn người 72
58 "Ngôi Lời" và Con Thiên Chúa 74
59 "Thiên Chúa" trong hình dạng loài người 75
60 "Ngôi Lời" làm trung gian giữa Thiên Chúa và thế giới 76
61 Ngôi Lời Thiên Chúa làm người để con người thành con Thiên Chúa 76
62 Đức Giê-su Ki-Tô là Đấng duy nhất đón nhận luận và muôn vật vì một đầu mối là chính Người 79
63 Ôn hoà giải 82
64 Đức Giê-su Ki-tô có Thần thể 84
b) - Giáo thuyết ly bi lạc đạo thế kỷ II 85
65 Nhờ "Ngôi Lời" mà thông sai lầm 86
3 - Cuộc phát triển ki tô học từ đầu thế kỷ III đến công đồng Nicée (325) 86
66 Hai bản thể trong 1 ngôi vị 88
67 Thập giá là mục đích của nhập thể 88
68 Đức Giê-su là một dụng cụ trong việc đền tội và tha thứ tội lỗi 91
69 Nhờ nhập thể, "Ngôi Lời" Arian trở thành Con Thiên Chúa 92
70 Con người đó xác phàm Ngôi Lời đảm nhận, tốt lành và công chính 94
71 Thập giá mời trông lên 96
72 Hy lễ hiến tế tạ ơn chúng ta 97
73 Ngôi Lời trong sự kết hợp và thống nhất với Chúa Cha 97
74 Ngôi Lời, Thiên Chúa bên cạnh Thiên Chúa, đã mặc lấy thân thể con người 98
75 Bán cứu chuộc lời trích lập trường nhị thân 99
76 (Môi) Thiên Chúa đã làm người 102
77 "Ngôi Lời" mặc lấy xác phàm để dạy dỗ và làm gương cho chúng ta 103
b) - Thần học "Alexandria" 105
78 Mục đích của nhập thể 107
1) Hy-lạp và pháp: SC 278, 1981, 51 và 81 108
79 Nhà giáo dục nhân loại 108
80 Sức quyến rũ của giáo lý về hai bản tính 111
81 "Ngôi Lời" trong thuốc 112
82 "Ngôi Lời" liên kết với linh hồn đức Giê-su 114
83 "Ngôi Lời" xuống là con người được thông tiến 116
84 "Ngôi Lời" trong thuốc Chúa Cha và hành động trong xác phàm 117
85 Đệ nhị yếu tính (Wesenheit) 120
86 "Nhập thể" nhờ cuộc thân khởi vị đại nhất trong các cuộc thân khởi của Ngôi Lời" 121
c) - Thần học theo "trường phái Antiochia" 123
87 "Ngôi Lời" Thiên Chúa 124
88 Là cùng một yếu vị và là một đấng khác 124
89 Không mảy may pha trộn 125
90 "Những phàm thường của Ariô" 126
91 Ảnh nhị hai trong ý định lập nhị cầu 129
92 Việc đức Giê-su Ki-Tô được xác nhận trong lịch sử đưa đến một quy chế hữu thể cao trọng hơn 130
4 - Từ Nicée đến Công đồng Constantinople I (381) 131
93 không có hai Thiên Chúa 131
94 "Pacnuta" và "Đấng xác phàm chứ không thành người 132
95 "Ngôi Lời" và "Sarx" 133
96 "Ngôi Lời" Thiên Chúa thành một người thật 135
97 Lời xác thành xác phàm - chỉ xác phàm mà thôi - và chỉ có một tản tỉnh duy nhất 137
b) - Ki tô học trong truyền thống Alexandria 139
98 Thiên Chúa thành người (Người đảm nhận một thân thể) để chúng ta được thần thông hơn 140
99 Ngôi Lời vĩnh cửu thành người thực sự 141
100 Đức Giê-su Ki-tô có một linh hồn thiêng liêng để linh hồn này cũng được cứu (trên bình diện bản tính) 145
101 Một bản thể (Essence) duy nhất, ba ngôi vị 145
102 Ngôi Lời sử dụng thân xác sinh động 147
103 Trung dung giữa Sabellius và Ariô 148
104 Thiên Chúa đã hoàn toàn làm người trong sự phức hợp hầu chúng ta được cứu hoàn toàn và trở thành Thiên Chúa 149
105 Giữa do thái và dân ngoại 151
106 Nhận trong tinh thần như dưới gầm trong biểu cả 152
c) - Ki tô học trong truyền thống Xyri 154
107 Con người thật và Thiên Chúa - "Ngôi Lời" 154
108 Ngôi Lời và đã không lẫn lộn 155
109 Thiên Chúa và người không lẫn lộn (phân biệt) 156
110 Một chủ thể con người đích thực 156
111 Chúa Con theo bản tính và Chúa Con nhờ ân sủng 157
112 Tính thống nhất có nghĩa là Ngôi Lời ngự trong con người 158
113 Nhập thể: Ngôi Lời đảm nhận bản tính con người hoàn toàn 158
d) - Các mệnh đề ki tô học bên Tây Phương 159
114 Một chủ thể hành động như Thiên Chúa và con người 159
115 Người thật và Thiên Chúa thật 160
116 Thân thể đức Giê-su là thật 161
5 - Từ công đồng Constantinople I đến công đồng Chalcédoine (451) 161
a) - Thần học Antiocia 161
117 Ki tô học với đề tài thứ thích và xác nhận 161
118 Hai bản tính toàn vẹn không pha hoá với nhau 162
119 Chốp tính của sự thống nhất giữa Thiên Chúa và con người 164
120 Sự thống nhất trong "Prosopon" 165
121 "Prosopon" của đức Ki-Tô không có tính thiên nhiên 166
122 "Mẹ Thiên Lộc" tức là Mẹ Thiên Chúa 167
123 Người vừa như thuốc trước và đảm nhận điều trước kia không phải là Người 167
124 Không có Theotokos (mẹ Thiên Chúa) 168
125 Thiên Chúa và người, một "Prosopon" duy nhất" 172
126 Thống nhất mặc dầu phân biệt 173
127 Thống nhất trong tương quan 174
b) - Ki tô học Alexandria 178
128 Nhờ thể đích thực 179
129 Bản thể duy nhất của Ngôi Lời nhập thể hay là sự hiệp nhất theo bản tính 179
130 Hai bản tính trong hai yếu tính (diphysite) 182
131 Là một nhưng không pha trộn 185
132 Tinh thần thân xác-linh hồn trong mỗi minh giải "hai bản tính" (diphysite) 186
133 Một hypostase, đích thực là Thiên Chúa và là người 186
134 Sau nhập thể khởi đầu từ hai bản tính 188
135 Từ hai bản tính, nhưng trong một bản tính duy nhất sau nhập thể 189
b) - Đóng góp của thần học la tinh 191
136 Một ngôi vị, hai bản thể và hai nguyên lý hoạt động 192
137 Phân biệt bản thể, hiệp nhất ngôi vị 193
138 Công trường chuộc tội là nền tảng của nhập thể 195
139 Từ sự chết đến đến cứu độ 195
140 Đức Giê-su Kitô cần thiết cho ơn cứu độ 196
141 Cuộc đời và cái chết của đức Giê-su thực giác chúng ta bắt chước Người 197
142 Một ki tô học để cao "tượng sáng" 198
143 Chính đấng Sáng tạo đã làm người để cứu chúng ta 200
144 Hiệp nhất ngôi vị nhưng các bản tính không pha trộn 201
145 Sáng tạo qua đấng trung gian 202
146 Ngôi vị "như" sự pha hoá (mixtura)" giữa Thiên Chúa và con người 204
147 Ngôi vị đức Ki-Tô bắt đầu hình thành vì Người đảm nhận (tác phẩm?) 205
148 Kế hoạch mầu nhiệm của Thiên Chúa là đấng công chính 205
149 Đức Kitô trở thành hiện thân của tội và chúng ta thành sự công chính 206
150 Tội lỗi của Adam và của mọi người làm cho nhập thể thành cần thiết 207
151 Đấng trung gian đích thực 211
152 Đấng trung gian duy nhất vượt thắng tội Adam và tội lỗi chúng ta 212
153 Thập giá như cạm bẫy 213
154 Vai trò của giáo lý về ân sủng và tiền định trong ki tô học 215
7 - Những chi nhánh cuối cùng của tranh luận 217
a) - Ki-tô học cố xưa 218
156 Lên án kinh truyền tin Chalcédoine 222
157 Tiên đến một chủ thể đích thực với giọng điệu monophysite 222
158 Công thức "una persona" trong ki-tô học 223
8 - Công đồng Constantinople II (553) : coi s. 35 224
159 Hiệp nhất ngôi vị (union hypostatique) 227
160 Ngôi vị duy nhất của Con Thiên Chúa trong hai bản tính 227
HẾT PHẦN I 228